
Dưới cái lạnh dịu của những ngày cuối năm, khi bầu trời xám nhạt và sương chiều còn lãng đãng phủ mờ lối đi, mình lái xe rời nhà trong một buổi chiều yên ắng. Gió nhẹ thổi qua những hàng cây trơ lá, không khí mang theo cái se se quen thuộc của mùa đông Bắc California.
Trước hết, mình ghé Tịnh Xá Ngọc Hòa để đưa con trai lẻn sinh hoạt cùng Gia Đình Phật Tử Thiện Tâm. Nhìn con bước vào sinh hoạt với bạn bè trong màu áo lam non trẻ, lòng mình chợt lắng xuống, vừa thương, vừa mừng, vừa thấy như có một sợi dây vô hình nối liền hai thế hệ.
Rời Tịnh Xá Ngọc Hòa, mình tiếp tục lái xe về hướng Milpitas. Con đường buổi chiều vắng hơn thường lệ, ánh đèn xe hắt lên mặt đường còn hơi ẩm sương.
Dưới cái lạnh dịu của cuối năm, khi sương chiều còn lãng đãng phủ mờ lối đi, mình trở lại sinh hoạt cùng Gia Đình Phật Tử sau bao năm xa cách.
Lần trở về này bắt đầu từ lời mời chân tình của chị Đôn cựu Huynh Trưởng GĐPT ở Huế cùng các anh chị cựu Huynh Trưởng và đoàn sinh GĐPT tại một tư gia tại Milpitas. Một lời mời nhẹ nhàng, nhưng lại khơi dậy trong Việt cả một miền ký ức tưởng chừng đã lắng sâu theo năm tháng.
Bước vào căn nhà, cái lạnh bên ngoài như tan biến. Không khí bên trong ấm cúng, gần gũi và đầy xúc động khi mình nhìn thấy những chiếc áo lam thân thương. Màu lam ấy giản dị, trầm lắng vẫn còn nguyên vẹn sức gợi của một thời thanh xuân gắn bó với lý tưởng và tình người. Tim mình chùng xuống trong một cảm giác rất khó gọi tên, vừa thân quen, vừa bồi hồi, vừa biết ơn.
Anh Tâm Nghĩa, cựu Huynh Trưởng GĐPT, năm nay đã ngoài 80 tuổi, vẫn toát lên phong thái của một đàn anh từng dìu dắt bao thế hệ. Giọng anh trầm ấm, ánh mắt hiền từ nhưng cương nghị.
Anh giới thiệu mình với quý anh chị khác, từng người, từng nụ cười, từng cái bắt tay. Việt được ngồi cùng bàn với những Huynh Trưởng kỳ cựu, những người đã đi qua gần trọn một đời với Áo Lam. Và trong khoảnh khắc ấy, mình thấy mình thật nhỏ bé, như một người em trở lại đứng trước hàng anh chị sau nhiều năm xa nhà.
Anh Tâm Nghĩa tiếp tục lên giới thiệu mình Ngô Trung Việt cùng mọi người, sau đó nói về sự gắn kết và tổ chức của hai đoàn GĐPT, cũng như sự phối hợp trong tinh thần liên đoàn.
Mình lặng lẽ quan sát chung quanh, không khỏi ngạc nhiên và xúc động. Quý anh, quý chị tuy tuổi đã cao, tóc đã bạc, nhưng tinh thần Áo Lam vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Tinh thần Bi – Trí – Dũng không chỉ là khẩu hiệu, mà hiện hữu trong từng cử chỉ, từng lời nói, từng ánh nhìn đầy bao dung và vững chãi.
Sau phần mở đầu rồi tới phần nghi thức lễ Phật. Ngay giữa gian nhà của vợ chồng anh Tâm Nghĩa là bàn thờ Phật trang nghiêm. Quý anh chị GĐPT xếp hàng ngay ngắn, trang phục chỉnh tề, lòng lắng lại. Hai chị phụ trách gõ mõ và thỉnh chuông đồng. Khi tiếng chuông ngân vang, trong trẻo mà sâu lắng, bản Trầm Hương Đốt quen thuộc ngày nào được cất lên, lan tỏa trong không gian tĩnh mịch, đưa tâm người hướng trọn về Tam Bảo.
Chị Đôn làm chủ lễ, dẫn tụng các bài kinh, đọc lên những lời tâm niệm mộc mạc mà sâu sắc của người Phật tử. Trong giây phút ấy, mình cảm nhận rất rõ sự an trú trong hiện tại, một sự an bình đến từ nội tâm, không phô trương, không ồn ào.
Kết thúc phần lễ Phật, mọi người lại quây quần bên nhau, gần gũi và chân tình. Những câu chuyện được chia sẻ xoay quanh triết lý Phật giáo, sự an nhiên trong đời sống, và lợi ích của thiền trong việc nuôi dưỡng tâm hồn giữa một thế giới nhiều biến động. Không khí ấm áp, thân thương như một gia đình lớn lâu ngày gặp lại.
Chị Đôn đọc danh sách sinh nhật của các anh chị sinh trong tháng 11 và 12. Một chiếc bánh sinh nhật đơn giản nhưng rất đẹp được mang ra, cắm nến lung linh. Lời chúc mừng vang lên trong tiếng cười hiền hòa, trong ánh mắt chan chứa tình lam. Rồi Dây Thân Ái được cất lên, khép lại buổi sinh hoạt trong niềm bùi ngùi, lưu luyến.
Trước khi chia tay, tất cả anh chị em GĐPT cùng nhau chụp hình lưu niệm. Một khoảnh khắc được giữ lại, không chỉ trong khuôn hình, mà trong lòng mỗi người.
Mình, Ngô Trung Việt từng là Huynh Trưởng GĐPT Giác Minh vào thập niên 1980, sinh hoạt tại chùa Giác Minh, Palo Alto. Đã hàng chục năm trôi qua, hôm nay mình mới thật sự trở lại với Áo Lam. Những cảm xúc thân yêu ngày nào nay lại ùa về. Nhưng lần này Áo Lam không còn chỉ là ký ức. Nó đã trở thành hiện thực sống động, hiện thực của tình lam, của niềm tin, và của tinh thần Gia Đình Phật Tử vẫn bền bỉ, sâu sắc trong lòng mình .
